Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Bài Viết Mới Nhất
Tên Bài ViếtTác giảThời gian gửi
Còn ai vào diễn đàn của lớp không vậy? nguyenloc Thu Jul 16, 2015 10:57 am
Thông cáo hongson85nd Fri Sep 21, 2012 11:22 am
chém gió!!!!!!!!!!!!!!!!!!! hongson85nd Fri Sep 21, 2012 11:21 am
Họp mặt anh em khu vực Hà Nội o0hoangbin0o Thu Jun 07, 2012 2:34 pm
Tin sot reo admin Tue Jun 05, 2012 5:48 pm
Cập nhật thông tin thành viên hongson85nd Mon May 21, 2012 3:46 pm
Tổng hợp đồ án học phần II vanthanh.dt Mon May 14, 2012 6:02 pm
Anh em những ai đã có việc làm thì vào đây báo cáo nhé! o0hoangbin0o Tue May 08, 2012 6:08 am
30-4 có ai về nam định họp hành cái không nhỉ? o0hoangbin0o Fri May 04, 2012 11:22 am
Thông báo tuyển nhân viên kỹ thuật ngulong Fri Apr 27, 2012 12:05 pm
Thắc mắc?? hongson85nd Tue Apr 17, 2012 7:13 pm
GT Vi điều khiển cho người mới bắt đầu hongson85nd Tue Apr 17, 2012 7:10 pm
Số điện thoại đẹp nè hongson85nd Tue Apr 17, 2012 7:08 pm
Hỗ Trợ Việc Làm hongson85nd Tue Apr 17, 2012 7:04 pm
Lại được lên mạng, vào diễn đàn chém rồi dinhcong1986 Sat Mar 24, 2012 1:18 pm
Ngày 8/3 dinhcong1986 Sat Mar 24, 2012 1:15 pm
Các bác jup em với!!!- Môn kỹ thuật điều khiển trangelt Fri Mar 23, 2012 6:48 am
ảnh chụp lễ bế giảng của lớp QuyenLaptop Wed Mar 14, 2012 12:28 pm
Ai có hoặc tìm giúp tớ phần mềm chuyển từ đuôi .DOC sang đuôi .PRC với nhé! xin cảm ơn! trangelt Sat Mar 03, 2012 5:20 pm
Ảnh tốt nghiệp đã lấy ai có nhu cầu lấy không. ngulong Thu Feb 16, 2012 1:29 pm

Share | 
 

 Hạt giống tâm hồn

Go down 
Tác giảThông điệp
o0hoangbin0o
Thành viên super VIP
Thành viên super VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 208
Điểm kinh nghiệm : 1714
Ngày tham gia : 05/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : HÀ NỘI

Bài gửiTiêu đề: Hạt giống tâm hồn   Tue Nov 09, 2010 2:01 pm

_Từ giờ Bin mở topic này để cho các bạn vào tham gia(tâm sự) nói lên những cảm nhận,suy nghĩ của minh về cuộc sống,tình bạn,tình yêu nhé...Mong anh em tham gia
_Hãy nói bạn nghĩ chúng tôi sẽ lắng nghe
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
o0hoangbin0o
Thành viên super VIP
Thành viên super VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 208
Điểm kinh nghiệm : 1714
Ngày tham gia : 05/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : HÀ NỘI

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Tue Nov 09, 2010 2:10 pm



Phút tĩnh lặng




Đôi khi một cái gì đó vuột khỏi tầm tay chúng ta rồi ta mới biết rằng mình đã từng có nó, và mới cảm nhận được rằng điều đó quan trọng và có ý nghĩa biết bao với mình.

Hãy yêu một người bằng trọn vẹn trái tim mình mà không cần đáp lại. Đừng vội trông mong tình yêu đến mau chóng mà hãy kiên trì chờ cho đến khi tình yêu hiện hữu trong trái tim họ; nếu không thì bạn hãy an lòng vì trong tim bạn đã có nó rồi.

Có thể bạn chỉ mất một phút để say mê một người, một giờ để thích một người, và một ngày để yêu một người, nhưng phải mất cả một đời mới có thể quên được một người.

Đừng vì dáng vẻ bên ngoài, vì đó là lừa dối. Đừng vì của cải vật chất, vì có thể mất đi. Hãy tìm người nào có thể làm bạn mỉm cười, bởi vì chỉ có nụ cười mới có thể làm một ngày âm u trở nên tươi sáng.

Có những giây phút trong đời khi bạn nhớ thương một người nào đó tha thiết đến nỗi bạn muốn mang người đó ra khỏi giấc mơ để ôm họ trong vòng tay thực tại. Hãy mơ những gì bạn ước mơ; đi nơi nào bạn muốn đi; làm những gì bạn khát khao; trở thành những ai mà bạn mong muốn, bởi vì bạn chỉ có một cuộc đời và một cơ hội để làm tất cả những gì bạn mơ ước.

Hãy tự đặt mình trong vị trí của người khác. Nếu trong hoàn cảnh ấy bạn cảm thấy bị tổn thương, thì người khác cũng sẽ cảm nhận như vậy.

Một người hạnh phúc nhất không nhất thiết phải là người có mọi thứ tốt nhất; mà là người biết tận hưởng và chuyển biến những gì xảy đến với mình trong cuộc sống một cách tốt nhất.

Hạnh phúc chỉ đến với những ai biết rơi lệ khi tổn thương, biết đau đớn khi mất mát, biết khát khao và nuôi dưỡng những giấc mơ, biết cố gắng làm lại khi thất bại, bởi vì chỉ có như vậy, mọi người mới biết trân trọng tình cảm những người và những gì đã và đang đến trong cuộc đời mình.

Tình yêu bắt đầu bằng một nụ cười, đơm hoa kết trái bằng một nụ hôn và kết thúc bằng những giọt nước mắt... dù đó là giọt lệ buồn hay vui, thì tình yêu ấy đã đem đến cho bạn những kỷ niệm thật ấn tượng và sâu sắc, là dấu ấn của tâm hồn và cho từng bước trưởng thành của bạn.

Một tương lai tươi sáng luôn đứng lên trên một quá khứ đã lãng quên.

Bạn không thể nào thẳng tiến bước trên đường đời cho đến khi bạn biết cho qua đi và học hỏi những thất bại và những sai lầm, đau buồn trong quá khứ.

Cảm ơn tất cả các bạn khi đã ở bên tôi....thank
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
o0hoangbin0o
Thành viên super VIP
Thành viên super VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 208
Điểm kinh nghiệm : 1714
Ngày tham gia : 05/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : HÀ NỘI

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Tue Nov 09, 2010 2:49 pm

Có đôi khi cần phải KHÓC!!!


Có một người bạn đã nói với tôi như thế này: "Đời người nếu khóc thì có rất nhiều lần, không thể nhớ và cũng không thể đếm được. Nhưng mỗi người trong đời chỉ khóc thật sự 2 lần: "Lần thứ nhất là khi ta chào đời, tiếng khóc đó báo hiệu sự tồn tại của ta trên cuộc đời này dù cho nó là hạnh phúc hay đau khổ. Lần thứ hai là khi ta phải chịu đựng một sự mất mát quá lớn". Mình nghĩ rằng có đôi khi mình cần phải khóc, khóc đâu phải là yếu đuối, khóc chưa hẳn là bạn đang đau khổ hay đang buồn. Thật sự có những lúc tâm trạng không tốt, mình thấy bức bối, suy nghĩ cứ bị đè lên nhau không thể thoát khỏi tâm trạng đó, nếu cảm thấy không thể cười được nữa mình sẽ khóc, khi khóc xong cũng cảm thấy nỗi buồn vơi đi phần nào. Mình hay khóc lắm nhưng chỉ khóc khi có một mình hay khóc khi bên cạnh một người cho mình niềm tin, cho mình mượn bờ vai, người mà dù mình có khóc hu hu cũng không cảm thấy xấu hổ...như thế mình có phải là "mít ướt" không nhỉ?
Mình không yếu đuối, mình tự tin, mình mạnh mẽ, mình sống năng động, mình có kiến thức, mình dễ hòa đồng cùng mọi người...thế nhưng mình lại rất hay khóc mỗi khi mình có chuyện buồn lòng, những khi mình gặp thất bại. Khi khóc xong mình có thể vững tin mà bước tiếp trên con đường của mình. Nếu cứ khóc là yếu đuối thì có lẽ mình yếu đuối lắm sao? Chỉ mới hôm qua sau khi thi xong và mình biết mình đã thất bại ở kỳ thi này rồi thì...mình thật sự thấy mình thất bại rồi, mình muốn hét thật to...mình có cảm giác thất vọng về chính mình nhưng...lần này mình đã không khóc. Thật sự có những lúc, nếu bạn thấy buồn, thấy cô đơn, thấy lòng mình quá đau khổ, nếu không có người để chia sẻ, nếu bạn muốn khóc thì mình khuyên bạn hãy cứ khóc, sau khi khóc xong bạn sẽ cảm thấy mình thoải mái hơn. Khóc cũng là cách để mình làm vơi nhẹ những thứ đang đè lên tâm trạng của mình. Khóc cũng như trời mưa, nó có thể giải quyết cái nắng oi bức của ngày hôm qua, ngày hôm nay và mang lại sự mát mẻ, tươi sáng cho ngày mai.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
o0hoangbin0o
Thành viên super VIP
Thành viên super VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 208
Điểm kinh nghiệm : 1714
Ngày tham gia : 05/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : HÀ NỘI

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Thu Nov 11, 2010 8:17 am

Có thứ hạnh phúc gọi là chia tay...!!!!!

Chia tay chỉ là bắt đầu cho một sự bắt đầu mới …
Có người bảo chia tay là khoảnh khắc nặng nề nhất của cuộc đời, nhất là chia tay người mình yêu thương. Nhưng nếu chia tay là sự giải thoát cho cả hai thì tại sao không chia tay, để bắt đầu cuộc sống mới. Chia tay không phải là ngừng yêu thương. Cũng như thất bại chỉ là sự trì hoãn thành công, là thành công đến muộn mà thôi. Có hai người rất yêu thương nhau, nhưng rồi cuộc sống chẳng trọn vẹn như người ta vẫn muốn, mối bất hòa vì cuộc sống kéo họ ra xa nhau, và họ chia tay. Nhưng họ vẫn là những người yêu nhau nhất trên cuộc đời này. Chỉ cần biết còn yêu nhau là đủ.
Có thể không còn đi chung một con đường…
Có thể không còn bên nhau sẻ chia bất cứ lúc nào…
Có thể không còn tựa vai nhau khi buồn…
Có thể không còn siết chặt tay nhau trên đường đời…
Có thể không còn chung một tương lai, mơ về một mái ấm…
Nhưng điều ấy không có nghĩa là, Không:
Lo lắng cho nhau
Quan tâm nhau
Giúp đỡ nhau
Và yêu nhau
Đừng nghĩ sự chia tay là điều gì buồn bã, chỉ là chút hương vị của cuộc đời, là một chút sắc màu cho cuộc sống này…
Thà chia tay mà trong tim có nhau
Còn hơn ở bên nhau mà lạc lõng, xa lạ
Thà chia tay mà vui vẻ cùng nhau
Còn hơn ở bên nhau mà dằn vặt lẫn nhau
Thà chia tay mà gặp nhau bình thản
Còn hơn ở bên nhau mà cứ tránh mặt nhau
Thà chia tay mà cố gắng sống tốt vì nhau
Còn hơn ở bên nhau mà ngày càng tệ đi
Chia tay không phải là bi quan!!!


Gửi người bạn của tôi...tao biết mày đang cố gắng..uh hãy đọc và cố lên nhé...Hậu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
o0hoangbin0o
Thành viên super VIP
Thành viên super VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 208
Điểm kinh nghiệm : 1714
Ngày tham gia : 05/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : HÀ NỘI

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Sat Nov 13, 2010 1:53 pm

Hy vọng

Trên bàn giữa căn phòng của một tòa nhà rộng lớn, nơi triển lãm các di tích của cuộc chiến tranh và hình ảnh các nạn nhân, có bốn cây nến được đốt lên. Khói và ánh sáng của chúng quyện lấy nhau. Bốn bề vắng vẻ tĩnh lặng.

Cây nến thứ nhất thở dài lên tiếng.

- Tên tôi là Hoà Bình. Ánh sáng của tôi được chiếu tỏa mọi nơi, nhưng chẳng có người nào thèm để ý tôi nữa. Họ không muốn nói với tôi, họ không muốn tôi có mặt.

Rồi ngọn nến dần tàn và tắt lịm...

Cây nến thứ hai nói:

- Tên tôi là Niềm Tin, nhưng dường như tôi không còn hữu dụng nữa. Bởi lẽ không còn bao lâu con người cũng chẳng tin vào nhau nữa. Vì thế, không có lý do gì để tôi còn sáng lên làm gì nữa.

Ðột nhiên một cơn gió mạnh thổi đến và ngọn nến cũng tắt lịm.

Với giọng buồn buồn, cây nến thứ ba cũng thì thầm:

- Tôi tên là Tình Yêu, và tôi chẳng còn hứng thú gì để bừng sáng cả, vì người ta đã gạt tôi ra bên ngoài. Họ chỉ biết chính họ và không thèm để ý đến một ai khác để yêu thương và nâng đỡ.

Rồi một cơn gió ập vào và chẳng còn thấy ánh nến của nó đâu cả.

Chỉ còn trơ trọi một ngọn nến leo lét trong phòng. Một cậu bé đến cạnh cây nến đang sắp tắt. Lắng nghe tiếng khóc cùng nỗi lo của nó, cậu bé an ủi:

- Ðừng lo! Ta sẽ giữ cho ánh sáng của ngươi khỏi tắt và ta sẽ đốt sáng những ngọn nến đã tắt kia vì tên ta là Hy Vọng.

Rồi cậu bé lấy diêm thắp lại tất cả các ngọn nến.

Cuộc sống của chúng ta dường như đang chìm trong khói lửa chiến tranh và bom đạn đang diễn ra ở một nơi trên thế giới trong những ngày qua. Phải chăng ngọn nến của Hòa Bình, của Niềm Tin, của Tình Yêu đã tắt lịm nơi tâm hồn con người?
Xin đừng quá lo lắng vì chắc hẳn trên đời này còn biết bao người đang tiếp tục công việc của cậu bé là thắp lên niềm Hy Vọng trên những ngọn lửa của Hòa Bình, Niềm Tin và Tình Yêu. Vì thế, trên thế giới vẫn đang có biết bao sứ giả đang mang niềm hi vọng cho nhân loại và cho thế giới hôm nay.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
o0hoangbin0o
Thành viên super VIP
Thành viên super VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 208
Điểm kinh nghiệm : 1714
Ngày tham gia : 05/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : HÀ NỘI

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Sun Nov 14, 2010 6:33 am

Tình yêu...

Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.
Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.

Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó.

Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.

Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu, cùng đung đưa mà không nói một lời, để khi bước đi, bạn lại cảm thấy như đã nói hết mọi điều.

Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó.

Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.

Có một vài thứ mà bạn rất thích nghe nhưng sẽ không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe, nhưng nếu có cơ hội, hãy lắng nghe chúng từ người nói với bạn bằng cả trái tim.

Ðừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Ðừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được. Ðừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vong. Ðừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Ðừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi. Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người đó.

Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy là những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời. Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn và đủ tiền để mua quà cho bạn bè.

Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác. Một lời nói vô ý là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, còn lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự bình yên.

Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ.

Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng nhờ vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ.

Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bằng nụ hôn và thường kết thúc bằng nước mắt.

Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua.

Khi bạn sinh ra đời, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn, bạn cười.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
o0hoangbin0o
Thành viên super VIP
Thành viên super VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 208
Điểm kinh nghiệm : 1714
Ngày tham gia : 05/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : HÀ NỘI

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Thu Nov 18, 2010 9:53 am

Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?





Chàng trai và cô gái yêu nhau từ thời còn đi học. Cho đến khi hai người đều ra trường và đi làm, tình yêu của họ đã kéo dài được vài năm. Nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng thấy cô gái yêu chàng trai nhiều hơn anh yêu cô ấy rất nhiều. Đúng vậy.

Cô yêu anh sâu đậm và thắm thiết. Dường như cô coi anh là tài sản duy nhất đáng quý trong cuộc đời mình. Thậm chí còn quý hơn cả sinh mạng của bản thân.

Mỗi buổi sáng, cô đều thức dậy rất sớm mua đồ ăn sáng cho anh. Rồi khi trở về nhà, cô lại hâm nóng đồ ăn thật kỹ, vì sợ anh không ăn được sẽ đau bụng. Sau khi hâm nóng rồi, cô mới nhẹ nhàng gọi anh thức dậy. Còn anh, lúc nào cũng chỉ thức dậy trong cái mơ hồ khi nghe tiếng gọi của cô, vội vàng ăn sáng rồi đi làm. Ai cũng nghĩ rằng cô gái yêu chàng trai say đắm như vậy, vì anh mà làm nhiều như vậy, chàng trai sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và rồi tình yêu của họ sẽ đi đến đích cuối cùng là một cuộc hôn nhân bền vững. Nhưng chỉ có khi hoạn nạn đến, người ta mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực.

Một ngày kia, khi cô gái đi qua đường mua đồ ăn sáng cho chàng trai đã không may gặp tai nạn. Vì lúc đó, cô sợ anh muộn giờ đi làm, nên đã vội vã băng qua đường mà không để ý. Một chiếc xe ô tô đã đâm vào cô khiến cô bị thương nặng. Cô gái được đưa vào bệnh viện. Ở đó, các bác sĩ cho cô biết cô đã vĩnh viễn mất một cánh tay.

Chàng trai khi nghe tin cô gái gặp nạn phải vào viện, anh đã rất lo lắng. Ngày đầu tiên, anh mang một bó hoa hồng đến thăm cô, khi anh thấy cô nằm trên giường thiếu mất một cánh tay, khi được biết cô vĩnh viễn mất đi một cánh tay anh đã cực kỳ sửng sốt. Trong cái sửng sốt ấy dường như có xen lẫn chút sợ hãi. Rồi kể từ sau ngày hôm đó, những lần anh đến thăm cô trong bệnh viện thưa dần, và cuối cùng là không còn nữa.

Còn cô gái, ngày ngày vẫn ngóng đợi người yêu vào thăm mình. Trên đầu giường bệnh của cô, vẫn cắm bó hoa hồng mà ngày đầu tiên chàng trai mua tặng khi vào thăm cô. Và rồi trái tim cô cũng dần héo rũ theo năm tháng như những cánh hoa hồng kia. Đó là tình yêu sao? Cô gái đã vì chàng trai mà hi sinh rất nhiều thứ, cho đi rất nhiều thứ, và bây giờ cô phải trả giá bằng chính sinh mạng và cuộc sống của mình. Còn chàng trai, đến một vài lời an ủi, sự quan tâm tối thiểu dành cho cô cũng không có.

Cô đã khóc rất nhiều. Cô nhớ tới có một lần hai người cùng xem một bức tranh hoạt hình nước ngoài. Nội dung của bức tranh đó rất cảm động. Giữa một rừng cánh tay của những người đàn ông đang giơ lên, một người con gái cất tiếng hỏi: “Anh có thể ôm một bó hoa đứng chờ em ở trước cổng nhà dưới trời mưa không? Anh có thể nhận ra màu sắc chiếc áo bơi của em trong hàng trăm hàng nghìn người ở bãi biển không? Anh có thể thản nhiên giặt đôi tất cho em trước ánh mắt của bao nhiêu người không? Anh có thể nắm chặt tay em khi có đại nạn đến không?”. Trong bức tranh hoạt hoạ, rừng cánh tay thưa dần bớt. Cứ sau mỗi câu hỏi, những cánh tay vơi dần. Đến cuối cùng chỉ là một khoảng không trống rỗng.

Cô gái cảm thấy trái tim mình đau buốt. Giống như có trăm ngàn mũi kim đang chích vào khiến trái tim cô nhỏ máu. Chỉ vì câu hỏi khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không thôi sao? Một câu hỏi thật giản đơn. Nhưng vì sao lại không ai làm được điều đó? Lẽ nào tình yêu lại nhỏ bé, lại yếu mềm đến thế, không thể vượt qua được một chút gian nan trắc trở, không thể kinh qua được sóng gió cuộc đời? Có bao nhiêu tình yêu chỉ có cầu vồng rực rỡ mà không có phong ba bão táp? Có bao nhiêu cuộc sống, chỉ có niềm vui mà không có đau khổ? Khi yêu, con người ta có thể nói đến hai từ “mãi mãi”, nhưng đến khi gặp gian nan, thì ai có thể làm được việc nắm chặt tay người mình yêu, nắm chặt lấy tình yêu mà mình đã từng vun đắp?

Bên tai cô gái, vẫn còn văng vẳng câu hỏi...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
o0hoangbin0o
Thành viên super VIP
Thành viên super VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 208
Điểm kinh nghiệm : 1714
Ngày tham gia : 05/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : HÀ NỘI

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Mon Nov 22, 2010 2:05 pm

Chỉ có một người thôi



Người đến dự đám cưới khá đông. Ông hàng xóm gọi bác làm công đến và bảo:

- Này, anh đi xem xem có bao nhiêu người đến dự đám cưới bên ấy.

Bác làm công ra đi. Bác để lên ngưỡng cửa một khúc gỗ và ngồi lên bờ tường đợi khách khứa ra khỏi nhà. Họ bắt đầu ra về. Ai đi ra cũng vấp phải khúc gỗ, văng lên chửi và lại tiếp tục đi. Chỉ có một bà lão vấp phải khúc gỗ, liền quay lại đẩy khúc gỗ sang bên.

Bác làm công trở về gặp người chủ.

Người chủ hỏi:

- Ở bên ấy có nhiều người không?

Bác làm công trả lời:

- Chỉ có mỗi một người mà lại là bà lão.

- Tại sao vậy?

- Bởi vì tôi để khúc gỗ bên thềm nhà, tất cả đều vấp phải, nhưng cũng chẳng ai buồn dẹp đi. Thế thì lũ cừu cũng làm như vậy. Nhưng một bà lão đã dẹp khúc gỗ sang bên để người khác khỏi vấp ngã. Chỉ có con người mới làm như vậy. Một mình bà lão là người.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
o0hoangbin0o
Thành viên super VIP
Thành viên super VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 208
Điểm kinh nghiệm : 1714
Ngày tham gia : 05/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : HÀ NỘI

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Mon Nov 22, 2010 2:08 pm

Tôi đã bắt đầu biết... nói dối

Thủa nhỏ, tôi được dạy rằng, phải sống trung thực không dối trá với bản thân mình và với mọi người vì đó là con đường sáng duy nhất của kiếp người.

Khi đó, tôi chưa hiểu thế nào là trung thực, thế nào là dối trá mà chỉ biết rằng những hành động nào của tôi làm vừa lòng người lớn, được khen là ngoan ngoãn thì đấy là những hành động trung thực. Nhưng đến một hôm, tôi đã biết sự thật trong những lời khen ấy.

Tôi bắt đầu biết nói dối, những lời nói dối chân thành nhất của đời mình. Tôi có ngừơi bạn quanh năm lênh đênh trên con tàu nhỏ, đã cũ, đi câu mực, đánh cá trên biển, vài tháng mới trở lại đất liền vài ngày.

Một lần, anh đi biển và thời tiết thay đổi đột ngột khiến biển động dữ dội.

Nhà anh chỉ còn người mẹ già ốm yếu. Vì quá lo lắng cho con trai, bệnh tim tái phát khiến bà phải vào viện trong tình trạng hôn mê. Khi đó gió biển gào thét dữ dội.

Các bác sĩ quyết định phải mổ ngay nhưng họ không thể tiến hành ca mổ trong lúc bà mẹ lâm vào tình trạng hôn mê, suy kiệt tinh thần hoàn toàn.

Trong những lúc tỉnh táo ngắn ngủi, bà thều thào hỏi bảo đã tan chưa, con trai bà đã về chưa? Khi đó có một người làng bên cho biết đã tìm thấy mãnh vỡ của con tàu nhà bà dạt vào bờ biển. Bà hỏi các bác sĩ nhưng không ai trả lời.

Tôi đứng ở đó và thật rồ dại khi trung thực kể cho bà nghe rằng con bão khủng khiếp lắm, kéo dài vài ngày nữa mới thôi, con tàu đã bị vỡ, sóng sô vài mãnh vào bờ, con trai bà (bạn thân của tôi) không biết số phận ra sao?

Các bác sĩ không kịp cản tôi.

Câu chuyện tôi vừa kể đã đánh gục những sức lực yếu ớt cuối cùng của bà. Bà nấc nhẹ và thiếp đi. Bác sĩ bó tay. Tôi tình cờ phạm phải một tội ghê ghớm mà suốt đời tôi không tha thứ cho mình. Sau khi tan bão người bạn tôi sống sót trở về do một chiếc tàu khác cứu.

Anh không trách tôi mà chỉ gục bên mộ mẹ khóc nức nở. Sự trung thực ngu ngốc đã vô tình khiến tôi phạm sai lầm khủng khiếp.

Trong truyện ngắn nổi danh "Chiếc lá cuối cùng" của O.Henrry, một bệnh nhân tin chắc mình sẽ chết. Cô đếm từng chiếc lá rụng của tán cây ngoài cứa sổ và tin rằng đó là chiếc lá đồng hồ số phận của cô.

Khi chiếc lá cuối cùng rơi xuống, cô sẽ chết. Nhưng chiếc lá cuối cùng không bao giờ rụng xuống. Cô gái bình phục, sống khỏe mạnh mà không biết rằng chiếc ls cuối cùng đó chỉ là một chiếc lá giả do một họa sĩ muốn cứu cô vẽ lên vòm cây trơ trụi.

Như vậy sự thật không phải được nhìn thấy bằng mắt, được cảm nhận bằng tri thức. Nếu tôi không kể về cơn bão tôi thấy, mãnh ván tàu vợ tôi được nghe thì có lẽ người mẹ ốm yếu ấy không chết.

Nếu như không có chiếc lá giả kia, cô gái sẽ chết vì bệnh tật và vì tuyệt vọng. Sự thật trong đời sống con người phải đồng nghĩa với tình yêu nữa. Chỉ có điều gì cứu giúp con người, làm cho con người mạnh mẽ lên, hướng con người về ánh sáng...điều đó mới là sự thật.

Còn tất cả những hành động, những lời nói cho dù đúng với mẳ mình thấy, tai mình nghe, tri thức của mình hiểu nhưng chúng khiến cho người khác, hoặc cho niềm tin cuộc sống, mất đi sức mạnh tinh thần dẫn đến việc hủy hoại đời sống thì đều không phải là trung thực. Nếu chúng là sự thật, đó là sự thật của một con quỷ không biết yêu thương con người.

Một lời nói dối trong tình yêu có thể cứu người và một lời nói thật phũ phàng có thể giết ngừơi. Tất nhiên chúng ta sẽ chọn lời nối dối chân chính.

Tuy vậy để phân biệt khoảng cách giữa những lời nói này cũng là một điều khó khăn và tùy thuộc vào từng hoàn cảnh đặc biệt. Bạn có biết nói dối thế nào để lời nói dối ấy là lời nói dối chân thành, chứa đầy tình yêu thương con người?

Đơn giản thôi. Bạn hãy giữ lấy một trái tim tha thiết với cuộc đời và đồng loại.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
o0hoangbin0o
Thành viên super VIP
Thành viên super VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 208
Điểm kinh nghiệm : 1714
Ngày tham gia : 05/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : HÀ NỘI

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Mon Nov 22, 2010 2:17 pm

Niềm tin của người luôn thất bại.

Với Sparky, việc học rất quan trọng nhưng cũng là điều không tưởng. Bởi nó (tiêu) tất cả các môn ở lớp 8. Nó thi rớt môn vật lý trong trường trung học và lãnh con số 0. Sparky rớt luôn môn tiếng Latin, môn đại số và tiếng Anh. Nó cũng chẳng khá hơn ở môn thể dục. Rồi dù đã cố xin vào đội đánh golf của trường nhưng nó nhanh chóng thua ngay trận đấu quan trọng duy nhất của mùa giải và cũng thua nốt trận đấu vớt.

Những năm tháng lớn lên, Sparky giao tiếp một cách vụng về. Những học sinh khác không ghét Sparky, nhưng cũng không ai tỏ ra thích nó, và thật ra thì không ai quan tâm đến điều đó. Và nếu có bạn học nào chào Sparky ngoài giờ học, sẽ làm Sparky rất ngạc nhiên cho nên cũng không ích gì khi nói về chuyện hẹn hò của nó. Suốt thời phổ thông, Sparky chưa một lần mời bạn gái đi chơi vì sợ bi từ chối.

Sparky là người luôn thất bại. Cả nó, bạn bè... đều biết như vậy. Nó cũng suy nghĩ lung lắm về điều đó. Rồi cuối cùng, Sparky đã sớm quan niệm rằng: Nếu mọi chuyện đã là như vậy, thì cứ vậy đi... Nói cách khác Sparky tự nhủ lòng rằng những gì nó đang có là những chuyện hiển nhiên không thể tránh được. Tuy vậy Sparky lại có một niềm đam mê là vẽ. Nó tự hào về các tác phẩm của, dĩ nhiên là không còn ai khác quan tâm đến việc này nữa.

Trong những năm cuối cấp, nó nộp một số bức tranh minh hoạ cho biên tập viên các kỉ yếu và rồi bị trả lại bản thảo. Mặc kệ điều đó, Sparky vẫn tin rằng mình có khả năng trở thành một hoạ sĩ lớn.

Sau khi đã tốt nghiệp trung học.Sparky viết thư cho hãng phim Walt Disney. Khi được đưa đề tài vẽ thử, Sparky đã chuyên tâm vẽ hàng loạt tranh theo yêu cầu. Một lần nữa bản vẽ bị từ chối. Thêm một thất bại cho người luôn thất bại.

Cuối cùng Sparky quyết định viết hồi kí bằng hoạt hình, kể về thời thơ ấu của một đứa con trai luôn thất bại và bị xem là kém cỏi, bất tài.

Nhân vật hoạt hình ấy bỗng trở nên nổi tiếng toàn thế giới.

Sparky, người luôn kém may mắn trong trường và thường bị từ chối trong công việc, chính là hoạ sĩ Charles Schulz. Ông đã tạo ra phim hoạt hình vui nhộn "Peanuts" cùng nhân vật bé nhỏ Charles Brown thả diều không bao giờ bay cũng như chưa bao giờ đá trúng quả banh.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
trangelt
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
avatar

Tổng số bài gửi : 50
Điểm kinh nghiệm : 1210
Ngày tham gia : 06/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : Thanh Hoá

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Fri Nov 26, 2010 4:36 am

Chủ nhật, ngày 07 tháng sáu năm 2009
Mọi vật đều có mục đích

Có một bà lão gánh hai thùng nước bằng hai vai, một thùng nguyên vẹn còn thùng kia có vết nứt dài. Vềt nứt làm nước từ trong thùng chảy ra ngoài và khi tới nhà chỉ còn lại một nữa trong khi thùng kia nước vẫn còn nguyên vẹn.


Hai năm trôi qua ngày nào bà lão cũng gánh một thùng rưỡi nước khi tới nhà. Thùng nguyên vẹn luôn tự hào , trong khi thùng kia thì tủi thân vì sự khiếm khuyết của mình. Cuối cùng nó lấy hết can đảm để nói với bà lão rằng bởi vì vết nức này mà nước chảy ra ngoài và nó cảm thấy hổ thẹn. Bà lão cười và chỉ nó thấy những cánh hoa mọc bên lề đường nơi bên dưới của nó , điều này không có ở thùng bên kia. Sau đo' bà nói : bởi vì thấy được sự khiếm khuyết này , nên bà đã gieo hạt giống hoa bên này mà không gieo bên kia và hàng ngày nó đã tưới làm xanh tốt những đóa hoa đó. Hai năm nay , nhờ sự rò rỉ này mà bà có những đóa hoa trên bàn ăn lúc nào cũng xinh đẹp và ngôi nhà lúc nào cũng đượm mùi hương.

Khuyết điểm có trong chúng ta, nhưng những cái ấy làm cuộc sống chúng ta đẹp đẻ và cao thượng hơn và hãy nhìn thấy sự tốt đẹp từ những khiếm khuyết đó, cũng như bài học của cái thùng này.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
o0hoangbin0o
Thành viên super VIP
Thành viên super VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 208
Điểm kinh nghiệm : 1714
Ngày tham gia : 05/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : HÀ NỘI

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Sun Nov 28, 2010 1:25 pm

Cảm ơn Trang vì bài viết hay và chia sẻ với mọi người nhé
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
o0hoangbin0o
Thành viên super VIP
Thành viên super VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 208
Điểm kinh nghiệm : 1714
Ngày tham gia : 05/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : HÀ NỘI

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Sun Nov 28, 2010 1:39 pm

Đơn giản hãy gọi người là Mẹ

Có một đứa bé sắp chào đời. Nó bèn hỏi Thượng Đế:

- Họ nói ngày mai Người sẽ đưa con xuống trần gian, nhưng làm sao con sống nổi ở đó khi mà con quá nhỏ bé và bất lực như thế này?

Thượng Đế đáp:

- Trong số những thiên thần, ta đã chọn cho con một người. Thiên thần của con sẽ đợi con và săn sóc con chu đáo.

Đứa bé lại nài nì:

- Nhưng này con không phải làm việc gì ngoài ca hát và vui cười hạnh phúc chứ?

Thượng Đế đáp:

- Thiên thần của con sẽ hát cho con nghe và cũng sẽ tươi cười với con mỗi ngày. Con sẽ cảm nhận được tình thương của người dành cho con và con sẽ thấy rất hạnh phúc.

Đứa bé lại hỏi:

- Và làm sao con có thể hiểu được khi họ nói chuyện với con bằng một ngôn ngữ mà con chưa hề biết đến?

Thượng Đế trả lời:

- Thiên thần của con sẽ nói với con bằng những ngôn từ nhẹ nhàng và đẹp đẽ nhất mà con chưa từng được nghe, đồng thời với sự nhẫn nại và cẩn trọng, thiên thần của con sẽ dạy con biết nói.

- Con nghe nói chốn trần gian lắm kẻ xấu xa. Ai sẽ bảo vệ con?

- Thiên thần của con sẽ hộ trì con ngay cả khi điều đó đe dọa đến tính mạng của người.

- Nhưng con sẽ rất buồn vì không còn được nhìn thấy Ngài nữa.

- Thiên thần của con sẽ luôn nói với con về Ta, và dạy con cách thức quay về với Ta dù rằng Ta luôn cận kề con.

Vào giây phút đó, ở nơi thiên đường ngâp tràn an lạc nhưng người ta vẫn có thể nghe thấy những tiếng gọi vang vọng từ cõi thế, và đứa bé vội vàng hỏi Thượng Đế:

- Thưa Ngài, nếu con phải đi ngay bây giờ, xin hãy cho con biết tên thiên thần hộ mạng của con.

- Tên của người không quan trọng, con chỉ đơn giản gọi người là "Mẹ".
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nguoibinhthuong
Thành viên chính thức
Thành viên chính thức
avatar

Tổng số bài gửi : 11
Điểm kinh nghiệm : 1024
Ngày tham gia : 04/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : Hà Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Sun Nov 28, 2010 5:49 pm

QuyenKaKa đã viết:

Thêm tý nhạc nền cho thú vị nè.
Chúc vui
hay đấy cố gắng đóng góp vào diễn đàn nha Razz Razz Razz Razz Razz
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
o0hoangbin0o
Thành viên super VIP
Thành viên super VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 208
Điểm kinh nghiệm : 1714
Ngày tham gia : 05/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : HÀ NỘI

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Mon Nov 29, 2010 7:29 pm

Người bình thường là ai vậy sao post bài kiểu gì thế...Admin đâu rồi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
admin
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 383
Điểm kinh nghiệm : 3669
Ngày tham gia : 03/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : Ninh Bình

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Wed Dec 01, 2010 8:01 am

Thông tin về nguoibinhthuong

ht: Ngô Thùy Linh
sn: 14/08/1987
hktt:Tp Phủ Lý - Hà Nam
sđt: 01674358552
03513843067
email: linhchec87@gmail.com

Còn cần thông tin gì nữa không? :$$#:


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://diendientuk32009.forumvi.com
QuyenLaptop
Moderator
Moderator
avatar

Tổng số bài gửi : 240
Điểm kinh nghiệm : 3351
Ngày tham gia : 03/11/2010
Tuổi : 30
Đến từ : Nam Dinh

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Wed Dec 01, 2010 10:16 am

thêm thông tin nữa nè:
Thuỳ Linh ở số nhà 14B Hai Bà Trưng - Phủ Lý - Hà Nam


((¯`·(¯`º-:¦:- (¯`· -- QuyenLaptop@gmail.com -- ·´¯) -:¦:-º·´¯)·´¯))
((¯`·(¯`º-:¦:- (¯`· -- 0987.673.683 -- ·´¯) -:¦:-º·´¯)·´¯))


Được sửa bởi QuyenKaKa ngày Thu Dec 02, 2010 9:09 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
o0hoangbin0o
Thành viên super VIP
Thành viên super VIP
avatar

Tổng số bài gửi : 208
Điểm kinh nghiệm : 1714
Ngày tham gia : 05/11/2010
Tuổi : 31
Đến từ : HÀ NỘI

Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   Wed Dec 01, 2010 3:45 pm

Đây là nơi để anh em vào đây chia sẻ cảm xúc nhé..Mọi người xin đừng cào đây chém gió..hi hi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Hạt giống tâm hồn   

Về Đầu Trang Go down
 
Hạt giống tâm hồn
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Thành viên lớp :: Hoàng Trung Hậu-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblog.com